Anh nguoi mau coi chuong

Anh nguoi mau coi chuong HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Anh nguoi mau coi chuong chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Anh nguoi mau coi chuong dao nhat internet viet nam :

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 1

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 2

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 3

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 4

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 5

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 6

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 7

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 8

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 9

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 10

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 11

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 12

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 13

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 14

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 15

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 16

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 17

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 18

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 19

Anh nguoi mau coi chuong - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Anh nguoi mau coi chuong :

Một số câu chuyện Anh nguoi mau coi chuong :

Tính từ

Trong giờ Văn, thầy đồ bảo Quỷnh:
- Thầy: Quỷnh! Em hãy đặt cho thầy 1 câu trong đó có tính từ!
- Quỷnh: Dạ! Thưa thầy là “Tính từ đầu năm đến nay em bị bốn con điểm 0” ạ!
- Thầy: Ừ ! (nổi giận). Bây giờ thêm một con nữa là 5 con!
- Quỷnh: Hu…hu!!!

Ai là giỏi nhất.

Sở cảnh sát thành phố 113 Việt Nam, Cục Điều tra Liên Bang Mỹ FBI và Cục tình báo CIA cùng thi tài xem ai là giỏi nhất.

Tổng thống quyết định cho họ một bài thi. Ông thả một con thỏ vào rừng và ra lệnh họ phải tìm cách bắt lại nó….

CIA vào cuộc. Họ cài thú vật vào rừng để lấy thông tin, tra hỏi các cây rừng và vi sinh vật làm nhân chứng. Sau ba tháng lục xét, họ tuyên bố con thỏ không hề tồn tại.

FBI vào cuộc. Sau hai tuần truy quét không tìm được, họ dốt cháy khu rừng, giết hết mọi sinh vật, kể cả thỏ mà họ không thèm lên tiếng xin lỗi gì cả….

113 vào cuộc. Hai tiếng sau, họ ra khỏi khu rừng, theo sau một con gấu bị đánh bầm dập tả tơi. Con gấu gào lên: “Được rồi, được rồi! Tôi là thỏ, tôi là thỏ!”

Xì mũi ra chăn

(Ai từng trải mới hiểu)

Sau đêm tân hôn, chồng rầu rầu bảo vợ: “Thôi, chuyện đã thế rồi, (thở dài), tình chồng nghĩa vợ…, tôi cũng muối mặt vì cô mà cắn ngón tay này để nhỏ máu ra drap”.
Vợ bảo: “Anh có lòng thì tôi có dạ. Cám ơn anh. Tôi cũng sẽ vì anh mà…. xì mũi ra chăn”.

Tấm bản đồ nhặt được trên dãy Alps

Một đoàn thám hiểm đang tiến sâu vào dãy Alps. Đánh rơi mất tập bản đồ duy nhất, họ bị lạc đường. Đang trong tình thế tuyệt vọng, bỗng họ nhặt được một tấm bản đồ khác, cả đoàn mừng rú lên. Sau một hồi lâu đối chiếu la bàn và sử dụng hàng loạt máy móc định vị phức tạp, giáo sư trưởng đoàn reo lên:

- A ! Thấy rồi, mọi người có nhận ra đỉnh núi cao nhất mờ mờ đằng kia không!
- Đám người đồng thanh reo lên: Có chứ! Định hướng được rồi ư?
- Theo như tấm bản đồ này thì chúng ta đang ở trên đỉnh ngọn núi đó!

Có ngày ra nhà xác.

Một ông ăn đám giỗ ở nhà sui gái, vì ăn vội nên mắc xương.

Khạc ra thì ngượng, ông bèn giả vờ say rồi la lên cố tìm những từ có âm tương tự như chữ “Khạc” để tống tiễn cái xương bất trị.

Ông cất tiếng: – Thằng đực nhà tôi với con Út anh sui đây thật là vừa đôi phải lứa, hợp với nhau về tuổi ta…ác…khờ…

Vẫn chưa hề hấn gì, ông lại tiếp tục:

- Thưa bà con chú ba…ác…khờ. Tôi ngày trước ở rừng thường trèo non vượt tha…ác … khờ. Tôi không phải là một đứa độc ác… khờ…

Mấy bà thấy vậy ôm bụng cuoi, ông ta tức mình la lớn:

- Đồ đàn bà vô duyên, gì mà cười toang to…ác…khờ…Không có đám này thì tôi đi đám kha…ác…khờ…

Ông sui gia biết chuyện, chỉ vào ông sui mắc xương nói như ra lệnh:

- Nhanh đi ra nhà thương gắp xương ra, ác…ác…vậy hoài có ngày ra nhà xác.

Thám tử đoán tiền

Thám tử lừng danh Séc lốc Hôm vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Nghe tin này, các nhà báo chen chúc ra đón ông. Và họ thấy hiện ra ở cửa một ông già nhỏ bé, với chiếc tẩu thuốc cong queo và cây gậy trứ danh.

- Không giấu nổi thất vọng, một nhà báo nói: Thưa ngài, bề ngoài của ngài chẳng có chút gì hình sự cả.

- Nhà thám tử vĩ đại của nước Anh nhún vai: Tôi rất tiếc. Tôi không cơ bắp, không lái xe như bay hoặc bắn súng cả hai tay. Tôi không biết cả tắm biển với người đẹp. Tôi không đủ sức giết một con ruồi. Tôi chỉ biết dùng cái đầu của mình một cách vụng về thôi.

- Các nhà báo nhìn nhau nghi ngờ. Kinh nghiệm bản thân khiến cho họ xưa nay có một mối nghi ngờ truyền thống về cái đầu kẻ khác cũng như đầu của chính mình. Một nhà báo tiến lên: Thưa ngài Séc-lốc Hôm, ý ngài nói là mọi vụ án đều có thể khám phá bằng cách phân tích và suy diễn?

- Một cách khoa học. Nhà thám tử khẳng định.

- Nhà báo bèn rút ra hai tập tiền: Vậy xin ngài cho ý kiến về hai xấp tiền này.

- Séc-lốc Hôm cầm một xấp lên ngắm nghía vài giây rồi nói ngay: Đây là tiền cát-sê của một nam ca sĩ.

- Thiên hạ ồ lên: Sao ngài biết?

- Thám tử phân tích: Vì các ca sĩ có thói quen nắm chặt micrô, và nắm tiền cũng vậy nên xấp này bị quăn ở hai bên. Đấy là đặc điểm thứ nhất. Tiền thù lao luôn luôn bị bầu rút bớt, nên nó thường là con số lẻ, đấy là điểm thứ hai. Ca sĩ để tiền trong hộp trang điểm, nên có một số bụi phấn. Dựa vào chất lượng phấn, biết ngay đây là một ca sĩ hạng B. Đây là ca sĩ nam vì tiền có mùi thuốc lá, nhưng có thể là nam "bóng" vì thuốc lá này rất nhẹ, người ta chỉ hút lấy dáng và hút cho sang. Vài tờ giấy bạc bên ngoài có mùi ốc nướng, chứng tỏ ca sĩ sau khi nhận tiền có đi ăn ốc vỉa hè, và ăn trong đêm khuya, lúc rút tiền không muốn cho bạn bè nhìn thấy mà chỉ thò tay vào túi giật mạnh nên có một vài bột giấy bị vướng vào giây thun. Xấp tiền cũng thoảng mùi xăng dầu, chứng tỏ chủ nhân ngồi xe suốt đêm khi đi hát ở tỉnh. Xăng này có pha dầu hôi, chứng tỏ là xe đò, không phải xe nhà nên ca sĩ này nghèo. Lúc lĩnh tiền, ca sĩ có khóc với ông bầu, sau đó dùng tay quệt nước mắt rồi cầm tiền nên có những tờ dính bột mắc-ca-ra.

- Đám đông im lặng như tờ. Thám tử cầm lên xấp thứ hai: Đây là tiền của một thí sinh lên thành phố thi đại học. Nó bỏ trong túi quần, ngồi hon-da ôm nên tiền dính bết vào nhau. Các đồng tiền rất khác nhau về màu sắc và độ cũ nát, vì đây là tiền của người nông dân bán sản phẩm gom góp, một số tờ bạc bị mốc vì cất quá lâu, một số tờ bạc khác lại nhàu vì nắm chặt trong tay. Xấp tiền này được một bà già đếm cẩn thận nên có dính quết trầu và được buộc bằng ba lần dây thun chứng tỏ họ rất nâng niu. Thí sinh này khi lên thành phố thi mới diện một chiếc quần mới, nên tiền có mùi hồ. Quần này đi từ biên giới Cam-pu-chia sang nên mùi hồ là hồ Thái Lan, và do đó ta biết chủ nhân của quần ở miền Tây. Cứ chốc chốc chủ nhân lại sờ lại tiền nên những tờ bên ngoài mang dấu tay chằng chịt.

- Toàn thể quan khách đờ ra. Một nhà báo bước lên, đưa ra hai xấp tiền khác: Xin ngài đoán xem.

- Nhà thám tử đón lấy: Đây là tiền giải thưởng cuộc thi hoa hậu. Tiền này lấy từ nhà tài trợ. Nhà tài trợ nào cũng vay ngân hàng nên tiền mới tinh và theo đúng số thứ tự sê-ri. Còn đây là tiền lương của diễn viên hài. Tiền này được gói kín vì sợ kẻ này biết con số của kẻ khác và được để trong tờ biên nhận để trống con số, có sẵn các số không nên nhiều hình tròn, bà con gọi là to như cái bánh xe.

- Cử tọa vỗ tay. Một nhà báo đưa ra hai xấp cuối cùng: Thưa ngài, đây là hai thứ tiền gì?

- Nhà thám tử liếc qua nhanh như chớp: Đây là tiền bồi dưỡng và tiền hối lộ. Chỉ có chúng mới giống hệt nhau!

Khả năng quan sát

Trong cuộc phỏng vấn để tuyển nhân viên vào ngành cảnh sát, người ta đưa cho các ứng cử viên bức chân dung của một người đàn ông và yêu cầu: "Nghề của chúng ta đòi hỏi óc quan sát tốt. Vì thế, tôi muốn các anh hãy cho biết những nhận xét về người đàn ông này".

- Người thứ nhất bước vào và nói: "Ông ta chỉ có một tai".

- Loại!

- Người thứ hai nhận xét ngay khi bước vào phòng: "Người này chỉ có một tai".

- Loại!

- Người thứ ba vừa định bước vào phòng thì gặp hai ứng viên bị loại. Họ nói với anh ta: "Cái gã phỏng vấn không thích nghe nói người đàn ông trong bức ảnh có một tai đâu".

- Cảm ơn nhé!

- Bước vào phòng, sau khi ngắm kỹ bức ảnh người đàn ông, anh ta nhận xét: "Người này mang kính áp tròng".

- Người phỏng vấn rất có ấn tượng, thốt lên: "Khả năng quan sát thật tuyệt vời, làm sao anh biết được điều đó?".

- Anh chàng ranh mãnh trả lời: "Ồ, người đàn ông này chỉ có một tai, thế thì làm sao anh ta có thể đeo kính được cơ chứ !".

Nơi hoang sơ

Một nhà thám hiểm vừa phát hiện ra một vùng đất mới, trên đường thăm dò, ông gặp một cậu bé bản địa
- Nhà thám hiểm đưa cho cậu ta xem chiếc máy chữ và một hộp diêm. Nhìn thấy mấy thứ đó, cậu bé tỏ ra rất ngạc nhiên.
- “Đây đúng là một vùng đất hoang sơ nhất trên thế giới, không còn nghi ngờ gì nữa!” Nhà thiếm hiểm nghĩ thầm.
- Đến lúc này thì cậu bé lên tiếng:”Thưa ngài, mặc dù cháu chẳng hiểu ngài định làm gì với mấy thứ đó, nhưng cháu muốn biết cháu đi được chưa ạ. Cháu cần phải vào cửa hàng Internet để “chat” ngay bây giờ!

Chọn Một Nghề..

Một tên trộm chuyên trộm cắp bị bắt, được công an giáo huấn:

Sách có câu rằng: “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”. Ít ra anh phải học lấy một nghề để mưu sinh, rồi cứ trau dồi nghề ấy cho thành thạo thì sẽ có dịp tiến thân trong tương lai, chứ nếu cứ đi trộm cắp thế này thì suốt đời vẫn nghèo đói mà thôi.

Tên trộm nói:

Tôi đã học lấy một nghề và tập luyện đến mức siêu đẳng rồi đó chứ. Nhưng có thấy tiến thân và làm giàu được đâu.

Công an hỏi:

Nghề gì vậy?

Mở ống khoá.

Cả Đời Người..

Một ông đi du học ngoại quốc trở về với văn bằng tiến sĩ, nào văn chương, nào sử ký, nào pháp luật, nào kinh tế học, nào xã hội học, nào triết học, ngoài ra có cả phần y khoa bác sĩ và bằng kỹ sư cầu cống nữa. Bởi thế thiên hạ gọi ông là một “Bác học”. Nhưng người đời trọng ông bao nhiêu, thì ông lên mặt bấy nhiêu. Thậm chí với ai ông cũng chê là dốt, và ngồi với ai, dù người ấy là người cùng nước ông cũng thao thao xổ ra những tiếng ngoại quốc và những tiếng ngoại quốc…

Bữa nọ, nhà “Bác học” đáng kính phải qua một con sông rộng bằng chiếc thuyền tam bản. Thấy anh lái đò vừa chèo vừa nghêu ngao hát, ông nhổ nước miếng xuống sông đánh phì rồi hỏi:

Anh cũng biết văn nghệ nữa à?

Anh lái đò lễ phép:

Thưa ông tôi chỉ có biết chèo đò, chớ đâu có biết văn nghệ là cái gì?

Nhà bác học nói:

Văn nghệ mà anh không biết thì anh chết nửa đời người rồi. À mà anh có biết tiếng Anh hay tiếng Pháp gì không, có biết chính trị là gì không?

Dạ, không biết!

Thế thì anh chết nửa đời người nữa rồi.

Vậy anh có biết sử ký, pháp luật, kinh tế và khoa học gì không?

Dạ thưa ông, tôi đã nói tôi là dân ngu khu đen, chỉ biết chèo đò kiếm ăn, chớ không biết gì cả…

Không biết thật sao, trời ơi như thế thì anh cũng chết nửa đời người nữa vậy!

Nói đến đây ông định thuyết thêm, nhưng trời bỗng thình lình nổi gió, nước sông cuộn sóng lên ầm ầm, mà thuyền mới lênh đênh ra giữa sông. Anh lái đò sợ một mình chèo không kịp bến, muốn nhờ nhà bác học giúp đỡ một tay cho mau chóng thoát hiểm, nên hỏi:

Dạ thưa ông biết chèo không ạ?

Nhà bác học la:

Hứ, cái anh này, chèo, tôi đâu có biết!

Anh lái đò vừa chống chỏi với phong ba, vừa cười bảo:

Dạ thì hôm nay ông chết nửa đời người rồi đấy!

Nhà bác học ta lúc đó mới cảm thấy nóng mặt nóng tay, nhưng rồi sóng càng to, thuyền càng bị đánh, bị nước ào ạt tràn vào, biết không thể nào tránh khỏi bị đắm giữa sông sâu, sóng cả, anh lái đò hốt hoảng hỏi:

Chết, chết. Thưa ông, ông biết lội (bơi) không ạ!

Nhà bác học tái xanh mặt mày lại:

Dạ thưa anh, tôi không biết lội, lạy anh, anh cứu tôi, không thì tôi nguy mất!

Anh lái đò nhìn nhà bác học đáp:

Không biết lội nữa à! Chèng đéc ơi, thế thì hôm nay ông chết cả đời người, còn gì?

Các video clip Anh nguoi mau coi chuong

Phim người lớn xxx - semi japanes FULL MOVIE


Hai Phòng ngủ 18+


Phim Cấp 3 Hàn Quốc Tuyển Chọn 2013