Con gai nhat ban

Con gai nhat ban HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Con gai nhat ban chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Con gai nhat ban dao nhat internet viet nam :

Con gai nhat ban - hinh 1

Con gai nhat ban - hinh 2

Con gai nhat ban - hinh 3

Con gai nhat ban - hinh 4

Con gai nhat ban - hinh 5

Con gai nhat ban - hinh 6

Con gai nhat ban - hinh 7

Con gai nhat ban - hinh 8

Con gai nhat ban - hinh 9

Con gai nhat ban - hinh 10

Con gai nhat ban - hinh 11

Con gai nhat ban - hinh 12

Con gai nhat ban - hinh 13

Con gai nhat ban - hinh 14

Con gai nhat ban - hinh 15

Con gai nhat ban - hinh 16

Con gai nhat ban - hinh 17

Con gai nhat ban - hinh 18

Con gai nhat ban - hinh 19

Con gai nhat ban - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Con gai nhat ban :

Một số câu chuyện Con gai nhat ban :

Ham cá độ quá!

Phụ huynh lo lắng đề nghị thầy hiệu trưởng răn đe để con mình chừa cái thói ham cá độ. Tuần sau, có cú điện thoại cho ông bố:

- Tôi vừa dạy cho thằng nhóc một bài học đắt giá về cá độ rồi đấy!

- A, thầy làm tôi tò mò quá!

- Hôm nay, nó dám bảo bộ râu của tôi là giả, tôi ra giá 5 bảng, cu cậu cắn câu ngay.

- Nó có đòi kiểm tra râu của ông không?

- Tôi cho nó giật thoải mái, sau đó phải tòi ra 5 bảng, chắc là cu cậu cạch đến già!

- Thôi chết rồi! Sáng nay nó cá 10 bảng với tôi là sẽ tìm được cách giật râu của ông!

Khoảnh khắc tuyệt vời

Chú bé Bill chạy vào tiệm tạp hóa ở góc đường:

- Bác chủ đâu rồi? Mau lên! Gấp lắm!

- Ông chủ vội vàng hỏi: Có chuyện gì thế?

- Bố cháu cưa cành cây, bị cái chạc móc vào thắt lưng đang treo lơ lửng trên cao...

- Chà! Vậy cháu muốn tìm cái thang hở?

- Không ạ! Cháu muốn mua cuộn phim, lắp vào máy ảnh cho cháu, mau lên!

Huyền thoại Rượu

- Ai trên đời mà chẳng sợ, chẳng sợ mẹ thì sợ ba, hồi còn bé ngán Ma, vô Bách Khoa thì sợ nợ, nhưng mà ta không sợ, nợ nhiều thì (ta) bùng luôn.

- Khi vô trường là phải học, mà đã học là phải thi, Bộ quy chế mới ra, “thi lần ba mà chẳng được”, thi lần tư cũng chẳng sợ, đuổi học thì về quê.

- Khi ra trường là bỏ rượu, mà bỏ rượu là tợp bia, mình chỉ uống bia hơi, ai thảnh thơi mà tợp rượu, ta kĩ sư tiền triệu, phải bỏ rượu, tợp bia.

- Bia bao giờ chẳng có bọt, chẳng có bọt chẳng phải bia, và từ rất xưa kia, bia mà ngon là nhờ bọt, không phải chua, không phải ngọt, càng nhiều bọt càng ngon.

- Hôm nay ngồi mà nhớ lại, cuộc tình đầu ngày xưa, tình thì rất đắm say, em lại đi lấy chồng, để mình anh chờ đợi, em làm tội đời anh.

- Đêm chong đèn ngồi nhớ rượu, buộc hai cẳng phải đi, dù vợ có mắng ta, ta phải đi bằng được, ai làm chi cũng mặc, vợ không thể cản ta.

- Vui hay buồn mình cũng nhậu, mà đã nhậu là phải say. Rượu mà uống đếch say, đếch thấy hay của rượu, ai làm chi ta cũng mặc, vì đã nhậu là phải say.

- Đi mua rượu về mới nhậu, vợ cũng nhậu cùng ta, vợ cầm bát ném ta, ta cầm chai đập lại, sau trận chiến tơi bời, vợ gục dưới chân ta.

- Vợ trên đầu, vợ trên cổ, vợ làm khổ đời ta, vợ ngoan ngoãn ta thương, vợ đành hanh ta nện, có gì đâu mà sợ, vợ là vợ của ta.

- Ai trên đời chẳng lấy vợ, vợ là nợ đời ta. Thà rằng cứ như ta, ta thà ly dị vợ, để từng đêm đi nhậu, chẳng sợ vợ rầy la.

- Đêm chong đèn ngồi đếm bạc, tờ năm chục màu xanh, mẹ cầm súng đứng canh, con cầm dao ngồi cạnh, đừa nào vô thì khó chạy, mẹ là mẹ của ta.

- Ba bao giờ mà vắng mẹ thì ăn phở trừ cơm, hoặc là uống bia ôm, hay là vô sàn nhẩy, có gì đâu mà ngại, mẹ là vợ của ba.

Thi ngũ quả..

Là người cưỡi đầu cưỡi cổ thiên hạ, chúa Trịnh tha hồ bày ra những trò du hí để được chơi bời thỏa thích. Một trong những thú chơi đó là trò thi “mâm ngũ quả” hàng năm vào dịp rằm trung thu.

Nhà chúa đặt giải thưởng cho ai có được mâm ngũ quả đẹp nhất, quí nhất, ngon lành nhất và lạ nhất. Các gia đình quyền quí và giàu có trong thành Thăng Long đua nhau sắm những mâm ngũ quả cực kỳ đắt tiền để mong đoạt giải, khoe sang với thiên hạ.

Trạng Quỳnh thấy thiên hạ náo nức dự thi, cũng tuyên bố với mọi người:

- Năm nay tôi sẽ dự thi cho mà coi! Tôi đã trượt kỳ thi Hội, nhưng nhất định thi ngũ quả thì tôi sẽ chiếm giải, cho thiên hạ lác mắt một phen!

Trong khi ai nấy đều kỳ công sắm những thứ trái cây quí nhất trong nước như đào mận Lạng Sơn, hồng Hạc Trì, nhãn lồng Sơn Nam (Hưng Yên), vải thiều Hải Dương, cam Nghệ An… thì Trạng Quỳnh lại mang thi bằng một bức tranh thiếu nữ khỏa thân.

Chúa và bà chính cung cùng xem bức tranh lạ lùng và chất vấn:

- Bức tranh này mà trạng dám bảo là mâm ngũ quả ư?

Trạng Quỳnh gật gù mỉm cười:

- Chúa thượng không nhận ra mâm ngũ quả thật sao? Này nhé: (Chỉ vào đầu thiếu nữ) đây không phải là một trái bưởi đẹp vào bậc nhất hay sao? (Lại chỉ vào đôi mắt) Đây không phải một chùm gồm hai quả nhãn lồng Sơn Nam hay sao? (Lại chỉ vào bộ ngực trần nõn nà) Đây không phải là một cặp đào tơ Lạng Sơn thứ thượng thặng hay sao? (Chỉ vào đôi bàn tay búp măng) Còn đây chẳng phải hai trái phật thủ cực quí hay sao? (Rồi chỉ vào chỗ hấp dẫn nhất mà nhà Chúa nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào đó) Còn đây không phải là một múi mít thơm ngon nhất trần đời hay sao?

Vừa nghe trạng giảng giải, nhà chúa vừa say mắt ngắm đủ “ngũ quả” và ngài cứ nuốt nước miếng ừng ực, lòng ngài rạo rực, y như thể ngài bị 5 thứ quả kỳ diệu kia hớp mất hồn vía. Bà chính cung đứng bên cạnh đưa mắt lườm ngài mấy lần, ngài cũng thây kệ. Đoạn ngài phán:

- Giá mâm ngũ quả của khanh mà là thật thì ta chấm giải nhất cho khanh, không còn phải đắn đo gì nữa!

Quỳnh can ngay:

- Ấy, khải chúa thượng! Sở dĩ mâm ngũ quả này được thần chọn dự thi là vì nó không bao giờ tàn úa lạt phai. Chứ nếu nó là thật thì bất quá chúa thượng chỉ thích nó được 2 ngày là cùng!

Chúa chợt nhớ lại những thứ “ngũ quả” mà ngài đã được nếm và nếm rồi thì chán, ngài liền so chúng với người thiếu nữ mơn mởn xuân xanh trong tranh và quả thật ngài cảm thấy nàng thiếu nữ này có sức hấp dẫn hơn hẳn. Nàng nằm phơi tấm thân nõn nường ở đó, nhưng ngay cả chúa nữa cũng không tài nào chiếm đoạt nổi nàng, mà chỉ có thể chiêm ngưỡng bằng mắt để tưởng tượng và mơ ước mà thôi! Chúa cả cười, vỗ đùi kêu lên:

- Ta chịu khanh nói chí lý! Chí lý!

Ý chúa là ý Trời, năm ấy mâm ngũ quả của Trạng Quỳnh chiếm giải nhất. Bàn dân thiên hạ biết chuyện đều bái phục trí tuệ siêu quần của trạng và lấy làm xấu hổ cho cái đầu óc bã đậu thô thiển của mình.

Nói sao cũng được..

Ngày trước, có một người rất thích uống rượu, có rượu là uống không biết chán, cho nên sinh ra nghiện nặng. Một lần, anh ta đến kinh thành làm ăn, tình cờ gặp người quen. Oái oăm là người quen này rất keo kiệt.

Sau khi gặp người quen, anh nghiện rượu nêu ý kiến :

- Lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau, hiện giờ tôi đang thèm chén rượu. Chúng ta về nhà anh chơi, có chén rượu cho tôi giải sầu thì hay quá.

Người quen nói :

- Nhà tôi ở cách đây xa lắm, chẳng nỡ để anh vất vả vậy.

Anh nghiện nói :

- Không sao, xa lắm cũng chỉ hai ba mươi dặm chứ mấy.

Người quen nói :

- Nhà tôi chật chội không dám mời anh.

Anh nghiện rượu nói :

- Chẳng hề gì, chỉ cần rộng bằng cánh cửa mở là được.

Người quen nói :

- Tôi không chuẩn bị cốc chén uống rượu, nên không uống được.

Anh nghiện rượu nói ngay :

- Xem anh nói đến mức nào nào, bao năm chúng ta là tri kỷ, không có chén cũng chẳng sao, bê cả lọ tu cũng được.

Để quên khi mổ

Pat vừa tỉnh khỏi thuốc mê. Anh ta rên rỉ:

- Lạy Chúa, thế là xong rồi!

- Đừng tưởng bở. Người bệnh nằm cạnh nói. Họ đã để quên cả gạc trong bụng tôi và tôi đã bị mổ toang ra một lần nữa đấy!

- Một người bệnh ở giường phía trước uất hận: Còn với bụng tôi thì một lần quên kéo, một lần quên chai cồn!

- Đúng lúc đó, bác sĩ phẫu thuật, người vừa mổ cho Pat gọi vọng xuống phòng: Có ai nhìn thấy chiếc mũ của tôi đâu không?

- Pat nghe xong ngất luôn.

Coi chừng bức tường…

Nhà nọ có hai vợ chồng, chẳng may bà vợ bị chết sớm, sau khi tang lễ được tiến hành tại nhà, những người phu khuân hòm khiêng quan tài đi ra nghĩa trang.

Trên đường đi, họ đã vô tình để quan tài đụng vào tường. Sau đó họ nghe thấy một tiếng rên yếu ớt phát ra từ trong quan tài, họ mở nó ra và nhận thấy bà vợ đã sống lại.

Bà vợ sống được thêm mười năm nữa rồi qua đời. Buổi lễ tang cũng diễn ra như lần trước và khi những phu khuân hòm đang chuẩn bị khiêng quan tài đi, ông chồng khóc thét lên:

- Coi chừng cái bức tường đó.

Cuộc thi mỹ thuật quốc tế..

Cuộc thi mỹ thuật quốc tế lấy đề tài là nạn đói, các danh họa nổi tiếng  của các quốc gia tham dự.

họ vẽ nào là gầy đét, xương khô, chết đói…Nhưng cuối cùng kêt quả thì Nga nhất, Mỹ nhì, TQ ba, VN được giải đăc biệt

với bức tranh vẽ hậu môn giăng đầy mạng nhện với thông điệp “không ăn lấy gì ra mà ị”!!!

Năm sau cuộc thi lại tiếp tục đề tài đó nhưng yêu cầu các nước không lặp lại đề tài, VN lại vô địch, với bức tranh vẽ cô gái khỏa thân

ngồi nhìn bầu trời nắng và có một tia nắng lọt qua cái mồm đói há hốc, ánh sáng đến tận lỗ đít và chiếu xuống mặt đất như một tia nắng nhỏ.

Va với thông điệp “không có gì ăn, ruột như…cáp quang” các nước thua mà tâm phục khẩu phục.

Người yêu lý tưởng

- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

- Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...

Thầy khôn mới có trò giỏi..

Lại nói về A Đẩu ..
Lưu Bị sinh được quý tử thì quý hơn vàng….thoi. Quyết cho con ăn học nên người để về sau kế nghiệp cha. LB không tiếc gì miễn cho con thông minh nên người..từ enfamama đến thuốc lú không một loại nào mà LB không cho con uống để kích thích trí thông minh. LB tâm niệm: dù không thành công cũng thành phân…nhầm thành nhân. Thầy khôn mới có trò giỏi..không ai có thể dạy nổi cục vàng của LB trừ Khổng Minh..
Khổng Minh từ trước nay chỉ biết ăn dỗ trẻ con chứ dạy học thì thật là pó tay. Nhưng nếu từ chối thì lại về quê chăn lợn..KM không biết dạy cái gì bèn hỏi bừa
KM : A Đẩu , con hãy đặt 1 câu 1 về ta xem nào…
A Đẩu : Dạ, Thầy đúng là con đĩ !
KM tái mặt nhưng vẫn cố cười và nghĩ : mẹ, thôi thằng ngu này hay đua ngựa trái phép hỏi nó về ngựa vậy..!
KM : A Đẩu , ngựa phi nhanh gọi là gì ???
A Đẩu : Dạ, nước đại ạ!
KM hài lòng lắm hỏi tiếp : thế phi chậm ???
A Đẩu : Dạ, nước….tiểu ạ.!!
KM : ặc ặc, thông minh quá, con thông minh như cha con!!!…tiện thể đặt 1 câu về phép so sánh luôn cho ta xem???
A Đẩu được khen thì sướng lắm nhanh nhảu đọc 1 hơi : Thời tiết hôm nay xấu như con gấu, lớp học hôm nay buồn như con chuồn chuồn, bài tập hôm nay chán như con gián, thầy giáo ngu như con lu lu…..
Đến nước này thì lão Khổng không nhịn được nữa thét lên : Thôi, thế mà cũng đòi đi học, mày đúng là thần kinh dẫm phải đinh, dở hơi biết bơi, chim cút sang ju-ven-tút ngay!!!!

Các video clip Con gai nhat ban

Cảnh nóng phim hàn 18+ - Cấm trẻ em


Phim Cấp 3 18+ Tân Kim Bình Mai 2014 Phim Người Lớn FUll HD


Phim 18+ Cô luật sư dễ dãi+ Lawyer Sexy


[X] Close.