Gai ban trinh video

Gai ban trinh video HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Gai ban trinh video chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Gai ban trinh video dao nhat internet viet nam :

Gai ban trinh video - hinh 1

Gai ban trinh video - hinh 2

Gai ban trinh video - hinh 3

Gai ban trinh video - hinh 4

Gai ban trinh video - hinh 5

Gai ban trinh video - hinh 6

Gai ban trinh video - hinh 7

Gai ban trinh video - hinh 8

Gai ban trinh video - hinh 9

Gai ban trinh video - hinh 10

Gai ban trinh video - hinh 11

Gai ban trinh video - hinh 12

Gai ban trinh video - hinh 13

Gai ban trinh video - hinh 14

Gai ban trinh video - hinh 15

Gai ban trinh video - hinh 16

Gai ban trinh video - hinh 17

Gai ban trinh video - hinh 18

Gai ban trinh video - hinh 19

Gai ban trinh video - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Gai ban trinh video :

Một số câu chuyện Gai ban trinh video :

Khịt khịt, thèm thịt với xôi..

Tại một làng nọ, theo thường lệ, vào các ngày rằm, mồng một mỗi tháng, ông từ biện một cái lễ gồm nải chuối, be rượu đến thắp hương ở đền rồi bưng về.

Lần ấy, lúc ông trở ra đền thấy nải chuối chỉ còn vỏ, rượu không còn một giọt. Cho là thần đã hiện về. Nhất là khi ông thấy có một đống vải đổ trùm cái gì đó trên giường thờ và trong đó có tiếng phát ra : “Khịt, khịt, thèm thịt với xôi!”.

Lập tức ông “Dạ, dạ!” rồi chạy ngay về bàn với cụ Lý. Nhưng cụ Lý vì đi lại với gái, bị vợ bắt được, chửi toáng lên, nên đi đâu vắng đã ba hôm nay. Bèn đến bàn với ông phó Lý, rồi về nhà làm xôi gà ra đền thắp hương cúng vái tử tế. Xong rồi ông đóng cửa đền lại để đó.

Cuối cùng lúc trở ra, thì cỗ xôi con gà cũng đã biến mất. Ðang lo thần quở lễ bạc, ông từ bỗng thấy cái đống trùm vải đỏ trên giường cựa quậy rồi nghe: “Soẹt! Soẹt” một tràng dài. Thắp đèn lên, ông thấy một người trùm một bức vải màu đỏ chạy thẳng một mạch ra khỏi đền, mùi thối nồng nặc. Hoá ra không phải thần mà là cụ Lý nhịn đói đã ba hôm, nay được bữa chén no nê nhưng không may bị đau bụng đi té re, ngài phải vùng chạy.

Thầy cũng như bố mẹ

- Thầy: Dưỡng phải đi đôi với dục bởi vậy thầy cũng như bố mẹ trò! Trò đã nhớ chưa?
- Quỳnh: Thưa thầy cũng như bố mẹ cho trò tiền ăn quà, thầy cũng như bố mẹ trò thầy cho tiền quà đi!
- Thầy: TRỜI!?!

Noi theo gương tốt

Cô giáo lớp 1 dạy học sinh:

- Chúng ta cần phải phát động phong trào làm việc tốt. Từ mai trở đi, khi đến lớp mỗi em phải kể cho cô nghe một việc tốt nhé!

- Thưa cô vâng ạ!

- Ngày hôm sau: Em nào có việc tốt kể cho cô nghe.

- Dạ thưa cô

- Một em đứng lên: Hôm nay em dẫn một bà già qua đường ạ!

- Tốt, tất cả lớp phát huy học tập theo bạn nhé!

- Ngày hôm sau: Nào, thế hôm nay những ai đã làm việc tốt?

- Dạ thưa cô, hôm nay chúng em học tập bạn hôm qua và đều đã làm việc tốt ạ! - cả lớp đứng lên đồng thanh nói.

- Vậy là rất tốt. Các em đã làm những việc gì nào?

- Chúng em cùng dẫn một bà già qua đường ạ.

- Tốt lắm! Nhưng tại sao có một bà già mà cả lớp cùng dẫn qua đường hả?

- Dạ thưa cô, vì bà ấy... không thích qua đường ạ.

Thám tử đoán tiền

Thám tử lừng danh Séc lốc Hôm vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Nghe tin này, các nhà báo chen chúc ra đón ông. Và họ thấy hiện ra ở cửa một ông già nhỏ bé, với chiếc tẩu thuốc cong queo và cây gậy trứ danh.

- Không giấu nổi thất vọng, một nhà báo nói: Thưa ngài, bề ngoài của ngài chẳng có chút gì hình sự cả.

- Nhà thám tử vĩ đại của nước Anh nhún vai: Tôi rất tiếc. Tôi không cơ bắp, không lái xe như bay hoặc bắn súng cả hai tay. Tôi không biết cả tắm biển với người đẹp. Tôi không đủ sức giết một con ruồi. Tôi chỉ biết dùng cái đầu của mình một cách vụng về thôi.

- Các nhà báo nhìn nhau nghi ngờ. Kinh nghiệm bản thân khiến cho họ xưa nay có một mối nghi ngờ truyền thống về cái đầu kẻ khác cũng như đầu của chính mình. Một nhà báo tiến lên: Thưa ngài Séc-lốc Hôm, ý ngài nói là mọi vụ án đều có thể khám phá bằng cách phân tích và suy diễn?

- Một cách khoa học. Nhà thám tử khẳng định.

- Nhà báo bèn rút ra hai tập tiền: Vậy xin ngài cho ý kiến về hai xấp tiền này.

- Séc-lốc Hôm cầm một xấp lên ngắm nghía vài giây rồi nói ngay: Đây là tiền cát-sê của một nam ca sĩ.

- Thiên hạ ồ lên: Sao ngài biết?

- Thám tử phân tích: Vì các ca sĩ có thói quen nắm chặt micrô, và nắm tiền cũng vậy nên xấp này bị quăn ở hai bên. Đấy là đặc điểm thứ nhất. Tiền thù lao luôn luôn bị bầu rút bớt, nên nó thường là con số lẻ, đấy là điểm thứ hai. Ca sĩ để tiền trong hộp trang điểm, nên có một số bụi phấn. Dựa vào chất lượng phấn, biết ngay đây là một ca sĩ hạng B. Đây là ca sĩ nam vì tiền có mùi thuốc lá, nhưng có thể là nam "bóng" vì thuốc lá này rất nhẹ, người ta chỉ hút lấy dáng và hút cho sang. Vài tờ giấy bạc bên ngoài có mùi ốc nướng, chứng tỏ ca sĩ sau khi nhận tiền có đi ăn ốc vỉa hè, và ăn trong đêm khuya, lúc rút tiền không muốn cho bạn bè nhìn thấy mà chỉ thò tay vào túi giật mạnh nên có một vài bột giấy bị vướng vào giây thun. Xấp tiền cũng thoảng mùi xăng dầu, chứng tỏ chủ nhân ngồi xe suốt đêm khi đi hát ở tỉnh. Xăng này có pha dầu hôi, chứng tỏ là xe đò, không phải xe nhà nên ca sĩ này nghèo. Lúc lĩnh tiền, ca sĩ có khóc với ông bầu, sau đó dùng tay quệt nước mắt rồi cầm tiền nên có những tờ dính bột mắc-ca-ra.

- Đám đông im lặng như tờ. Thám tử cầm lên xấp thứ hai: Đây là tiền của một thí sinh lên thành phố thi đại học. Nó bỏ trong túi quần, ngồi hon-da ôm nên tiền dính bết vào nhau. Các đồng tiền rất khác nhau về màu sắc và độ cũ nát, vì đây là tiền của người nông dân bán sản phẩm gom góp, một số tờ bạc bị mốc vì cất quá lâu, một số tờ bạc khác lại nhàu vì nắm chặt trong tay. Xấp tiền này được một bà già đếm cẩn thận nên có dính quết trầu và được buộc bằng ba lần dây thun chứng tỏ họ rất nâng niu. Thí sinh này khi lên thành phố thi mới diện một chiếc quần mới, nên tiền có mùi hồ. Quần này đi từ biên giới Cam-pu-chia sang nên mùi hồ là hồ Thái Lan, và do đó ta biết chủ nhân của quần ở miền Tây. Cứ chốc chốc chủ nhân lại sờ lại tiền nên những tờ bên ngoài mang dấu tay chằng chịt.

- Toàn thể quan khách đờ ra. Một nhà báo bước lên, đưa ra hai xấp tiền khác: Xin ngài đoán xem.

- Nhà thám tử đón lấy: Đây là tiền giải thưởng cuộc thi hoa hậu. Tiền này lấy từ nhà tài trợ. Nhà tài trợ nào cũng vay ngân hàng nên tiền mới tinh và theo đúng số thứ tự sê-ri. Còn đây là tiền lương của diễn viên hài. Tiền này được gói kín vì sợ kẻ này biết con số của kẻ khác và được để trong tờ biên nhận để trống con số, có sẵn các số không nên nhiều hình tròn, bà con gọi là to như cái bánh xe.

- Cử tọa vỗ tay. Một nhà báo đưa ra hai xấp cuối cùng: Thưa ngài, đây là hai thứ tiền gì?

- Nhà thám tử liếc qua nhanh như chớp: Đây là tiền bồi dưỡng và tiền hối lộ. Chỉ có chúng mới giống hệt nhau!

Làm ma mẹ..

Bọn chức sắc, hương lý trong làng lúc nào cũng nghĩ đến rượu thịt. Thấy bà mẹ Xiển vừa mới mất, chúng bắt phải làm ma, mời “làng” đến ăn uống.

Nhà Xiển nghèo lắm, đến khoai sắn còn không có ăn thì lấy gì làm ma, nhưng không làm chúng sẽ đuổi đi khỏi làng. Nghĩ được một mẹo, Xiển bèn đi nói khéo với những tên chóp bu:

- Chả nói các cụ cũng thừa biết, nhà túng quá, xin các cụ rộng lượng để được chôn cất ngày hôm nay cho mồ yên mả đẹp; còn việc ma chay, xin các cụ cho khất đến tuần mồng một sắp tới, vì còn phải vay mượn bà con xa gần, không gì cũng phải kiếm con lợn dăm chục cân, mươi đấu gạo xôi…

Thấy nhà Xiển nghèo túng thật, các “cụ” đành cho khất vậy.

Tuần mồng một tới, Xiển mua chịu được một con lợn thật to, thật béo, nhà chủ giao hẹn ba hôm sau phải trả đủ tiền. Xiển làm thịt ngay, rồi cất thịt vào trong buồng. Xiển nhờ người mời “làng” đúng chiều hôm ấy tới uống rượu. Khi “làng” đã tề tựu đông đủ, Xiển mới đem ít mỡ bỏ vào xanh với mười củ hành, rán lên. Mùi mỡ bay ra thơm phức khiến “làng” đang ngồi la liệt trong cái rạp dựng ở ngoài sân, cứ nuốt nước miếng ừng ực. Xiển bưng xanh mỡ cất đi, rồi lừa lúc không ai để ý, châm một mồi lửa lên mái bếp.

“Làng” đang chờ cỗ bưng ra, sốt cả ruột, bỗng nghe tiếng hô hoán nhìn ra thì thấy cái bếp đang bốc cháy. “Làng” hoảng quá, xôn xao ùn ra khỏi rạp. hầu hết những người đi đám đều quần trắng áo dài chỉnh tề, không dám xông vào chữa cháy. Bà con xóm giềng kẻ xách thùng, người vác câu liêm, chạy đến, thì cái bếp đã thành một đống lửa. Xiển mặt mũi, quần áo như ma lem, kêu khóc thảm thiết:

- Ối trời đất ôi là trời đất! Ối cha mẹ ơi là cha mẹ ôi! Ối làng nước ôi là làng nước ôi! Cháy mất hết cả bếp nước, cả cỗ bàn rồi, còn lấy gì mà làm ma làm chay nữa… i hi hi!

“Làng” tưởng cỗ bàn cháy thật, còn xơ múi gì nữa, không ai bảo ai, kẻ trước người sau, ra về cả.

Gà gáy đêm ấy, Xiển gánh thịt lợn đi chợ xa bán. Chiều hôm sau, Xiển mang tiền về trang trải xong nợ, còn thừa một ít, mua ngay mấy cây tre làm lại cái bếp.

Bóp méo sự thật

Trong công viên, một đôi trai gái đang tâm sự.
Cô gái: Em tính đi giải phẫu nâng ngực? Ý anh sao?
Chàng trai: Em phải tôn trọng sự thật chứ, dù cho sự thật thế nào đi chăng nữa..
Một lát sau..
Cô gái: Anh thôi đi, sao cứ bóp méo sự thật mãi thế?

Không cần nhanh như vậy

Biển quảng cáo của một hãng xe hơi, gắn trên xa lộ:

- Xe hơi của chúng tôi tăng tốc cực nhanh, vận tốc cực lớn!

- Hôm sau, bên cạnh đó xuất hiện quảng cáo của hãng đối thủ: Còn xe của chúng tôi thì không vội vàng đưa các khách hàng của mình lên thiên đường như vậy!

Sao qua mặt được vova

Vova học lớp một. Cô giáo lên lớp đứng trên bục giảng sơ ý thả một tiếng thơ ngọt ngào “pứ”. Xong cô giáo giả vờ làm rơi phấn, rơi thước kẻ, xoa xoa gót giầy xuống sàn, di di tay lên bảng… hòng che đi.
Vova ngồi ngay bàn một, thấy cô giáo làm nhiều trò quá thản nhiên thốt ra buông thõng một câu: “Đếch giống!”

Vẫn không có

Một ông khách gọi phục vụ bàn và bảo:

- Này tôi chẳng thấy lát giăm bông trong chiếc bánh mì kẹp nhân này đâu cả.

- Lạ nhỉ, ông thử cắn miếng nữa xem sao.

- Ông khách cắn miếng bánh nữa và nói: Không, vẫn không thấy giăm bông.

- Thế thì ông cắn quá chỗ có giăm bông mất rồi.

Ăn vụng mà vẫn may

Một phụ nữ đang nằm trên giường cùng người tình thì nghe thấy tiếng đập cửa của ông chồng.

Cô vội vã lôi anh chàng vào góc nhà, bôi dầu trẻ em và rắc phấn rôm lên người anh ta.

- Đứng yên ở đây nhé! – Cô nàng thì thầm – Hãy giả vờ anh là một pho tượng.
Ông chồng bước vào nhà và nhìn thấy”pho tượng”.

- Gì thế, cưng?

- À, một pho tượng thôi mà – Người đàn bà trả lời không chút bối rối – Em thấy gia đình hàng xóm mua về một bức tượng bày phòng ngủ rất đẹp. Em thích lắm bèn mua một bức tương tự cho chúng mình.

Cả hai vợ chồng không đả động gì đến pho tượng nữa và lên giường đi ngủ. Khoảng 2 giờ sáng, người chồng ra khỏi giường, xuống bếp và một lát sau quay lại với một ổ bánh mì và một ly sữa. Anh ta nói với “pho tượng”:

- Ăn chút gì đó đi. Cậu may mắn lắm đấy vì tớ đã đứng như một thằng đần ở nhà hàng xóm suốt 3 ngày đêm mà chẳng được ai mời lấy một ngụm nước.

Các video clip Gai ban trinh video

Cảnh nóng phim hàn 18+ - Cấm trẻ em


[Phim 18+] Một Con Đĩ Yêu Nghề


Phim 18+ Cô luật sư dễ dãi+ Lawyer Sexy