Hinh avatar dep

Hinh avatar dep HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Hinh avatar dep chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Hinh avatar dep dao nhat internet viet nam :

Hinh avatar dep - hinh 1

Hinh avatar dep - hinh 2

Hinh avatar dep - hinh 3

Hinh avatar dep - hinh 4

Hinh avatar dep - hinh 5

Hinh avatar dep - hinh 6

Hinh avatar dep - hinh 7

Hinh avatar dep - hinh 8

Hinh avatar dep - hinh 9

Hinh avatar dep - hinh 10

Hinh avatar dep - hinh 11

Hinh avatar dep - hinh 12

Hinh avatar dep - hinh 13

Hinh avatar dep - hinh 14

Hinh avatar dep - hinh 15

Hinh avatar dep - hinh 16

Hinh avatar dep - hinh 17

Hinh avatar dep - hinh 18

Hinh avatar dep - hinh 19

Hinh avatar dep - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Hinh avatar dep :

Một số câu chuyện Hinh avatar dep :

Nhất bên trọng, nhất bên khinh..

Một anh thờ mộc hay chữ vào làm cho nhà một ông quan hưu trí. Ông quan thấy anh ta lanh lợi, nói năng hoạt bát, mới hỏi:

- Trước kia anh có học hành được chữ gì không?  Anh ta trả lời:

- Bẩm có ạ!  Ông quan liền chỉ con ngựa bạch quí của mình đang đứng ăn ở góc sân, bảo:

- Anh thử làm bài thơ vịnh con ngựa xem, hay thì ta sẽ thưởng.  Anh thợ mộc ứng khẩu đọc:

Bạch mã mao như tuyết (Ngựa trắng lông như tuyết) Tứ túc cương như thiết (Bốn chân cứng như sắt) Tướng công kỵ bạch mã (Ngài cưỡi ngựa trắng) Bạch mã tẩu như phi (Ngựa trắng chạy như bay)  Quan gật gù khen hay, rồi thưởng cho một thúng thóc, một quan tiền.

Anh thợ ra về, gánh bên thúng thóc, bên đồ lề, thất bên nặng bên nhẹ, liền nói chữ: “Nhất bên trọng, nhất bên khinh”. Quan nghe nói liền cho thêm một thúng thóc nữa để gánh cho cân.  Anh ta về nhà kể lại câu chuyện cho mọi người nghe.

Có anh hàng xóm, dốt đặc cán mai, nhưng thấy được lắm tiền, lắm thóc như thế, nổi tính tham, liền bảo anh thợ mộc dạy cho bài thơ và câu nói chữ nọ. Học thuộc rồi, anh ta cũng sắp một đôi quang gánh và một ít dụng cụ vào dinh quan xin việc.  Quan cũng hỏi như lần trước và anh này hí hửng đáp mình là học trò. Quan nhìn ra sân, thất bà cụ quét sân bèn bảo anh ta làm thơ vịnh bà cụ. Anh này đã hơi lúng túng, vì chỉ thuộc mỗi bài thơ vịnh con ngựa, bây giờ biết vịnh bà cụ thế nào? Nhưng đã trót thì phải trét cũng ứng khẩu đọc:

Bà cụ mao như tuyết…  Quan gật đầu: – ừ, được đấy!  Nghe quan khen, anh ta vững bụng đọc tiếp:  Tứ túc cương như thiết.  Quan cau mày:

- ý hơi ép, nhưng cũng tạm được, ngâm tiếp đi!  Mừng quá, anh này đọc một mạch:  Tướng công kỵ bà cụ, Bà cụ tẩu như phi.  Quan nghe xong giận quá, quát người nhà nọc ra đánh cho ba mươi roi vào mông. Ðứng dậy anh ta vừa xoa vừa nói: “Nhất bên trọng, nhất bên khinh”. Quan nghe nói liền bảo đánh thêm ba mươi roi nữa và lưng cho cân.

Thưởng cho nếu rớt

Hai thí sinh ngồi trước cổng trường chờ xem kết quả.

- Bố tớ bảo nếu tớ thi đậu sẽ thưởng cho tớ chiếc xe đạp điện để đi học cho đỡ mệt...

- Còn bố tớ lại bảo nếu tớ thi rớt sẽ mua cho tớ chiếc “Quây Anpha”...

- Trời ơi! Sao đã quá vậy?

- À... để tớ về chạy xe ôm đó mà...

- !!!

Vé khứ hồi của đối thủ

Jose và Miguel là những cao bồi Mexico. Họ cùng yêu một cô gái. Hai người quyết định đấu súng để chọn kẻ chiến thắng. Địa điểm quyết đấu sẽ là một vùng ngoại ô yên tĩnh. Khi ra bến tàu, Jose mua vé khứ hồi, thấy Miguel mua vé một chiều, hắn cười phá lên:

- Mày biết là sẽ không trở về à? Tao thì bao giờ cũng ăn tối ở nhà sau mỗi cuộc đấu súng!

- Tao không bao giờ mua vé khứ hồi, Miguel bình thản trả lời, vì luôn luôn về bằng vé của đối thủ.

Thích xu nịnh..

Một người giàu có nói với một người nghèo:

- Tao giàu có nghìn vàng, sao mày không xu nịnh tao?

Người kia nói:

- Ông có nghìn vàng, việc gì đến tôi mà tôi phải xu nịnh ông?

Người giàu bảo:

- Tao chia cho mày một nửa, mày xu nịnh tao nhé?

Người kia nói:

- Thế thì tôi cũng giàu bằng ông rồi, việc gì tôi phải xu nịnh?

Người giàu lại nói:

- Tao cho mày cả, hẳn mày phải xu nịnh tao chứ?

Người kia bảo:

- Lúc đó thì ông phải xu nịnh tôi mới phải!

Thi ngũ quả..

Là người cưỡi đầu cưỡi cổ thiên hạ, chúa Trịnh tha hồ bày ra những trò du hí để được chơi bời thỏa thích. Một trong những thú chơi đó là trò thi “mâm ngũ quả” hàng năm vào dịp rằm trung thu.

Nhà chúa đặt giải thưởng cho ai có được mâm ngũ quả đẹp nhất, quí nhất, ngon lành nhất và lạ nhất. Các gia đình quyền quí và giàu có trong thành Thăng Long đua nhau sắm những mâm ngũ quả cực kỳ đắt tiền để mong đoạt giải, khoe sang với thiên hạ.

Trạng Quỳnh thấy thiên hạ náo nức dự thi, cũng tuyên bố với mọi người:

- Năm nay tôi sẽ dự thi cho mà coi! Tôi đã trượt kỳ thi Hội, nhưng nhất định thi ngũ quả thì tôi sẽ chiếm giải, cho thiên hạ lác mắt một phen!

Trong khi ai nấy đều kỳ công sắm những thứ trái cây quí nhất trong nước như đào mận Lạng Sơn, hồng Hạc Trì, nhãn lồng Sơn Nam (Hưng Yên), vải thiều Hải Dương, cam Nghệ An… thì Trạng Quỳnh lại mang thi bằng một bức tranh thiếu nữ khỏa thân.

Chúa và bà chính cung cùng xem bức tranh lạ lùng và chất vấn:

- Bức tranh này mà trạng dám bảo là mâm ngũ quả ư?

Trạng Quỳnh gật gù mỉm cười:

- Chúa thượng không nhận ra mâm ngũ quả thật sao? Này nhé: (Chỉ vào đầu thiếu nữ) đây không phải là một trái bưởi đẹp vào bậc nhất hay sao? (Lại chỉ vào đôi mắt) Đây không phải một chùm gồm hai quả nhãn lồng Sơn Nam hay sao? (Lại chỉ vào bộ ngực trần nõn nà) Đây không phải là một cặp đào tơ Lạng Sơn thứ thượng thặng hay sao? (Chỉ vào đôi bàn tay búp măng) Còn đây chẳng phải hai trái phật thủ cực quí hay sao? (Rồi chỉ vào chỗ hấp dẫn nhất mà nhà Chúa nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào đó) Còn đây không phải là một múi mít thơm ngon nhất trần đời hay sao?

Vừa nghe trạng giảng giải, nhà chúa vừa say mắt ngắm đủ “ngũ quả” và ngài cứ nuốt nước miếng ừng ực, lòng ngài rạo rực, y như thể ngài bị 5 thứ quả kỳ diệu kia hớp mất hồn vía. Bà chính cung đứng bên cạnh đưa mắt lườm ngài mấy lần, ngài cũng thây kệ. Đoạn ngài phán:

- Giá mâm ngũ quả của khanh mà là thật thì ta chấm giải nhất cho khanh, không còn phải đắn đo gì nữa!

Quỳnh can ngay:

- Ấy, khải chúa thượng! Sở dĩ mâm ngũ quả này được thần chọn dự thi là vì nó không bao giờ tàn úa lạt phai. Chứ nếu nó là thật thì bất quá chúa thượng chỉ thích nó được 2 ngày là cùng!

Chúa chợt nhớ lại những thứ “ngũ quả” mà ngài đã được nếm và nếm rồi thì chán, ngài liền so chúng với người thiếu nữ mơn mởn xuân xanh trong tranh và quả thật ngài cảm thấy nàng thiếu nữ này có sức hấp dẫn hơn hẳn. Nàng nằm phơi tấm thân nõn nường ở đó, nhưng ngay cả chúa nữa cũng không tài nào chiếm đoạt nổi nàng, mà chỉ có thể chiêm ngưỡng bằng mắt để tưởng tượng và mơ ước mà thôi! Chúa cả cười, vỗ đùi kêu lên:

- Ta chịu khanh nói chí lý! Chí lý!

Ý chúa là ý Trời, năm ấy mâm ngũ quả của Trạng Quỳnh chiếm giải nhất. Bàn dân thiên hạ biết chuyện đều bái phục trí tuệ siêu quần của trạng và lấy làm xấu hổ cho cái đầu óc bã đậu thô thiển của mình.

Ba chàng nói khoác

Có 3 chàng sinh viên nói khóac nổi tiếng ở ba trường Đại học: Tổng Hợp, Bách khoa, Sư Phạm gặp nhau ở một quán nước. Sau một hồi hàn thuyên đủ thứ, ba chảng đều than thở về đời sống gian khổ của sinh viên.
- Anh học ở Tổng Hợp bảo: Bữa cơm sinh viên trưởng tớ ngay cả ruồi nó cũng không thèm đụng vào.
- Anh học Bách Khoa bảo tiếp luôn: Còn ở trưởng tớ thì ruồi cũng phải đánh nhau với sinh viên để tranh cướp từng hạt cơm. Lắm lúc những chú ruồi gầy còm đang nghẹn ngào nuốt những hạt cơm cứng như đá mà tớ thương quá .
- Anh học Sư Phạm, suốt câu truyện chỉ im lặng nay mới lên tiếng :Trường của các cậu thế là còn khá lắm. Ở trường tớ ấy à, cứ vào nhà bếp sau bữa ăn nào thế nào cũng thấy vài chú ruồi đang nằm hấp hối trên những cái đĩa đã trơn bóng, mắt đầy lệ, miệng than thở: “Đói quá, đói quá” và sau đó thì tắt thở.

Văn hay..

Một thầy đồ đang ngồi cặm cụi viết bài. Bà vợ đến bên cạnh nói:

- Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không?

Thầy đồ lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của mình, văn tứ dồi dào giấy khổ nhỏ không đủ chép, nhưng cũng hỏi lại:

- Bà nói vậy là thế nào?

Bà vợ thong thả nói:

- Ông chả biết tính toán gì cả, giấy khổ to bỏ đi còn gói hàng, chứ giấy khổ nhỏ thì dùng làm gì được.

Sợ nhất điều gì..

Trong đêm tân hôn, chồng âu yếm hỏi vợ:

- Lúc chưa lấy anh, em sợ điều gì nhất?

- Em… ngại quá!

- Đừng ngại, cứ nói đi em yêu!

- Em… em sợ… ế chồng!

Đoán tuổi…

VôVa năm nay 5 tuổi. Hàng ngày nó thường đi xe buýt đến trường mẫu giáo. Một lần nó gặp một thằng bé có lẽ cùng tuổi với nó. Chúng nó ngồi cùng hàng ghế đối diện với một cô gái mặc váy rất ngắn. Chúng bắt đầu làm quen với nhau.
VôVa hỏi thằng bé : – Cậu mấy tuổi rồi ?
- Tớ cũng không biết nữa. Thằng bé trả lời
- Thế thì cậu nhìn ” kia ” xem có thấy gì không ?. Nói xong VôVa hất hàm về phía cô gái đối diện.
- …….. ! ( Thằng bé nhún vai lắc đầu )
- Thế thì cậu khoảng 4 tuổi. VôVa đáp !

Bệnh nhân tâm thần..

Khi bệnh viện tâm thần bốc cháy, chính phủ huy động máy bay trực thăng đến đưa các bệnh nhân đến nơi an toàn. Trong chuyến bay, những người này không ngừng la hét đạp phá.

Duy chỉ có một bệnh nhân nam im lặng và ngồi quan sát viên phi công.
Quá bực mình vì nhóm người điên ấy, viên phi công quay sang người này và nói:
- Tôi thấy anh có vẻ bình thường, anh có cách nào giúp tôi làm cho đám người phía sau im lặng một chút được không. Nếu được, tôi sẽ xin giám đốc bệnh viện cho anh xuất viện sớm.
Viên phi công vừa dứt lời thì người đàn ông lập tức quay ra sau. Sau 5 phút, người ấy quay lên và quả nhiên không còn tiếng động gì phía sau.
Quá ngạc nhiên, viên phi công hỏi:
- Anh giỏi quá! Làm cách nào mà anh khiến cho đám người ấy ngoan ngoãn nghe lời vậy?
- Có gì đâu, tôi vừa mở cửa cho tụi nó đi chơi hết rồi.

Các video clip Hinh avatar dep

[Phim 18+] Một Con Đĩ Yêu Nghề


Cảnh nóng phim hàn 18+ - Cấm trẻ em


Phim người lớn xxx - semi japanes FULL MOVIE