Lon dep buom xinh

Lon dep buom xinh HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Lon dep buom xinh chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Lon dep buom xinh dao nhat internet viet nam :

Lon dep buom xinh - hinh 1

Lon dep buom xinh - hinh 2

Lon dep buom xinh - hinh 3

Lon dep buom xinh - hinh 4

Lon dep buom xinh - hinh 5

Lon dep buom xinh - hinh 6

Lon dep buom xinh - hinh 7

Lon dep buom xinh - hinh 8

Lon dep buom xinh - hinh 9

Lon dep buom xinh - hinh 10

Lon dep buom xinh - hinh 11

Lon dep buom xinh - hinh 12

Lon dep buom xinh - hinh 13

Lon dep buom xinh - hinh 14

Lon dep buom xinh - hinh 15

Lon dep buom xinh - hinh 16

Lon dep buom xinh - hinh 17

Lon dep buom xinh - hinh 18

Lon dep buom xinh - hinh 19

Lon dep buom xinh - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Lon dep buom xinh :

Một số câu chuyện Lon dep buom xinh :

Bao nhiêu lần?

Giờ học, thấy Nam ngủ gật.
- Cô: Cô có 1 sợi dây, cô muốn chia thành 2 đoạn, hỏi cô phải cắt mấy lần?
- Nam: Thưa cô, em không biết ạ!
- Cô: trời! Dễ thế mà em không biết sao?
- Nam: Vì em không biết rằng con dao để cắt cùn hay bén nữa...

Trễ vì tai nạn

- Cô giáo : Tại sao em đi trễ!
- Trò: Thưa cô , tại tai nạn giao thông.
- Cô giáo: Em có bị gì không
- Trò: Dạ…đâu có ạ! Em đứng coi mà cô.
- Cô giáo: Hm

Giải thích giàu nghèo.

Vova và mẹ trên bãi tắm:

- Mama, tại sao trong cái quần bơi của bác này có bị to còn bác đăng kia lại có cái bị nhỏ?
- Tại bác này giàu, còn bác kia nghèo.
Thời gian trôi qua ………
- Mama, nhìn kìa, có bác cứ nhìn mama mà càng ngày càng giàu …………

-Mama: ?!

Nước mắm hâm…

Một anh nọ có tính sợ vợ vô cùng và ngu hết chỗ nói, bởi thế suốt đời cứ bị ăn hiếp mà không làm sao được. Anh ta biết thế là nhục, mắc cỡ với anh em, song cứ phải cắm cúi phục tùng theo lệnh bà.

Một lần, có bạn ở xa tới thăm, anh ta đến năn nỉ với vợ:

- Bữa nay tui có khách, vậy mẹ mày để tôi làm chồng một hôm, bao giờ có mặt khách đến thì mẹ mày để cho tôi cự nự la lối gì thì la. Chớ không khách khứa bảo vợ ăn hiếp chồng thì nhục cả.

Chị vợ thấy chồng nói thế cũng ưng thuận để đẹp mặt cả đôi và được tiếng với anh em. Anh ta được như ý nên tự tung tự tác quát nạt om sòm, chị vợ không hé răng nửa lời. Bạn bè thấy thế cũng khâm phục. Bữa ăn, mâm cơm được dọn lên một cách ngon lành đầy đủ, tuy thế anh ta vẫn:

- Nào, tô canh này sao mẹ nó nấu mặn quá thế này?!

- Chao ôi! Món xào gì mà lại thế này?!

- Đĩa thịt làm sao mà nấu như vậy?!

Thấy chồng chê bai đủ thứ, chị vợ vẫn vui vẻ lễ phép với chồng. Được nước, anh chồng như chim sổ lồng quên cả phận mình, nên lên mặt quá. Ngó đi ngó lại không còn gì để chê được nữa, khi thấy vợ bưng thêm nước mắm lên, anh ta nhận lấy rồi nói:

- Này mẹ nó, sao chén nước mắm này không hâm lên?

Nghe nói vậy, mọi người bò lăn ra cười. Chị vợ mắc cỡ không nhịn được cái ngốc của chồng mới bước lại túm tóc anh ta tẩn cho một trận.

Cả Đời Người..

Một ông đi du học ngoại quốc trở về với văn bằng tiến sĩ, nào văn chương, nào sử ký, nào pháp luật, nào kinh tế học, nào xã hội học, nào triết học, ngoài ra có cả phần y khoa bác sĩ và bằng kỹ sư cầu cống nữa. Bởi thế thiên hạ gọi ông là một “Bác học”. Nhưng người đời trọng ông bao nhiêu, thì ông lên mặt bấy nhiêu. Thậm chí với ai ông cũng chê là dốt, và ngồi với ai, dù người ấy là người cùng nước ông cũng thao thao xổ ra những tiếng ngoại quốc và những tiếng ngoại quốc…

Bữa nọ, nhà “Bác học” đáng kính phải qua một con sông rộng bằng chiếc thuyền tam bản. Thấy anh lái đò vừa chèo vừa nghêu ngao hát, ông nhổ nước miếng xuống sông đánh phì rồi hỏi:

Anh cũng biết văn nghệ nữa à?

Anh lái đò lễ phép:

Thưa ông tôi chỉ có biết chèo đò, chớ đâu có biết văn nghệ là cái gì?

Nhà bác học nói:

Văn nghệ mà anh không biết thì anh chết nửa đời người rồi. À mà anh có biết tiếng Anh hay tiếng Pháp gì không, có biết chính trị là gì không?

Dạ, không biết!

Thế thì anh chết nửa đời người nữa rồi.

Vậy anh có biết sử ký, pháp luật, kinh tế và khoa học gì không?

Dạ thưa ông, tôi đã nói tôi là dân ngu khu đen, chỉ biết chèo đò kiếm ăn, chớ không biết gì cả…

Không biết thật sao, trời ơi như thế thì anh cũng chết nửa đời người nữa vậy!

Nói đến đây ông định thuyết thêm, nhưng trời bỗng thình lình nổi gió, nước sông cuộn sóng lên ầm ầm, mà thuyền mới lênh đênh ra giữa sông. Anh lái đò sợ một mình chèo không kịp bến, muốn nhờ nhà bác học giúp đỡ một tay cho mau chóng thoát hiểm, nên hỏi:

Dạ thưa ông biết chèo không ạ?

Nhà bác học la:

Hứ, cái anh này, chèo, tôi đâu có biết!

Anh lái đò vừa chống chỏi với phong ba, vừa cười bảo:

Dạ thì hôm nay ông chết nửa đời người rồi đấy!

Nhà bác học ta lúc đó mới cảm thấy nóng mặt nóng tay, nhưng rồi sóng càng to, thuyền càng bị đánh, bị nước ào ạt tràn vào, biết không thể nào tránh khỏi bị đắm giữa sông sâu, sóng cả, anh lái đò hốt hoảng hỏi:

Chết, chết. Thưa ông, ông biết lội (bơi) không ạ!

Nhà bác học tái xanh mặt mày lại:

Dạ thưa anh, tôi không biết lội, lạy anh, anh cứu tôi, không thì tôi nguy mất!

Anh lái đò nhìn nhà bác học đáp:

Không biết lội nữa à! Chèng đéc ơi, thế thì hôm nay ông chết cả đời người, còn gì?

Ai lấy ngục Bastille?

Trong giờ học lịch sử nước Pháp, cô giáo thấy Vôva lơ đãng bất thình lình hỏi: “Vôva, ai đã lấy ngục Bastille?”

- Thưa cô, em không lấy ạ.

Cô giáo giận quá, mời phụ huynh đến trường. Cô giáo nói:

- Trong giờ lịch sử nước Pháp, tôi hỏi ai đã lấy ngục Bastille, Vôva đã không chịu nghe giảng lại còn trả lời: “Thưa cô, em không lấy ạ”. Bác thấy thế có chịu được không cơ chứ.

Ông bố Vôva đáp:

- Cháu nhà tôi vốn thật thà, cháu đã nói không lấy ngục Bastille nghĩa là nó không lấy đâu. Tuy nhiên, để tôi về nhà xem nó có cất ở nhà không.

Cô giáo bực quá, lên mách hiệu trưởng. Chẳng dè, hiệu trưởng nói:

- Trẻ con có trót lấy thì nó chơi chán lại trả thôi mà.

Phòng riêng của Vova.

Bố Vôva đến đón con ở nhà trẻ, vào phòng thứ nhất có biẻn đề “học sinh ngoan” nhìn quanh không thấy Vôva đâu cả.

Vào phòng thứ 2 “học sinh trung bình” không thấy Vôva
Vào phòng thứ 3 “học sinh cá biệt” vẫn không thấy Vôva
Vào phòng thứ 4 “học sinh đặc biệt hư” cũng không thấy Vôva đâu
Bố Vôva đi đến cuối hành lang, thấy có một phòng nhỏ, biển treo bên ngoài đề “Vôva”.

Cười một tí…

Nhà nọ đi nghỉ mát về, người hàng xóm sang chơi nhận xét: “Anh chị trông chẳng đen đi là mấy”. Người chồng kêu lên: “Ôi trời, các dịch vụ ở đó đã lột da chúng tôi rồi còn đâu!”.

Một người khách khiếu nại với nhân viên bán hàng:
- Hôm qua tôi mua ở đây một cái mền, cô nói là làm từ len nguyên chất, thế mà về bóc bao ra mới thấy trên nhãn ghi 100% cotton, cô giải thích như thế nào đây?
- À, nó là len nguyên chất đấy, nhưng phải ghi như vậy để đánh lừa mấy con mối đấy thôi!

* * *

Hai vợ chồng vào tiệm bán giày. Cô vợ ngắm nghía một hồi rồi nói với chồng:
- Anh xem đôi giày này đẹp không, trông cứ như hai con thuyền nhỏ ấy…
- Nhưng nếu em để ý giá của nó thì sẽ thấy tương đương giá hai con tàu to ấy chứ!

* * *

Một người đi lậu tàu hoả, trốn trong toilet, nhưng bị nhân viên phát hiện, ghi biên bản phạt. Sau khi nộp tiền, nhân viên nọ đòi thêm 10$, người bị phạt ngạc nhiên hỏi:
- Sao lại phải thêm 10$?
- Vì tôi vừa nhớ ra toa này là toa hạng nhất.

* * *

Một bà khách hỏi nhân viên bán hàng:
- Phiếu bảo hành này ghi là trong 90 ngày có nghĩa là gì?
- Nghĩa là nếu mặt hàng này bị hỏng, bà gọi đến bộ phận bảo hành sẽ có người đến sửa trong 90 ngày.

* * *

Một bà mập vào tiệm bán đồ gỗ hỏi:
- Chiếc giường này có chắc chắn không?
- Đảm bảo là chắc, thưa bà. Vì nhà sản xuất luôn mang sản phẩm của mình vào sở thú để thử với mấy con hà mã. Nhưng dù sao, tôi cũng vẫn khuyên bà nên thận trọng khi dùng.

* * *

Một ông khách vào quán bar hỏi:
- Rượu vodka ở đây có tươi không?
- Ông hỏi vậy có nghĩa là gì?
- Vì hôm qua tôi uống có hai ly vodka ở tiệm kia mà tối về ói cả đêm.

Sợ không kham nổi phần thưởng

Một tiều phu bị rơi rìu xuống sông, anh đang ngồi buồn rầu nhìn dòng nước xoáy thì Bụt hiện lên an ủi: "Đừng buồn! Ta sẽ mò chiếc rìu cho con". Dứt lời, Bụt biến mất và loáng cái ông đã ngoi lên, tay cầm chiếc rìu bằng vàng.

- Đây có phải rìu của con không?

- Thưa Bụt, không phải rìu của con.

- Bụt lại lặn xuống nước mò lên một cái rìu bạc, chàng tiều phu vẫn không nhận. Lần thứ ba, Bụt mò lên cả ba chiếc rìu vàng, bạc và sắt, anh chỉ nhận chiếc rìu sắt là của mình. Thấy anh nghèo túng mà thật thà chất phác, Bụt liền cho anh cả ba chiếc rìu...

-... Vài năm sau, tiều phu nọ đi dạo cùng vợ trên bờ sông xưa, không may cô vợ trượt chân ngã xuống nước. Anh chàng thở phào nhìn xoáy nước, định bỏ về thì Bụt lại hiện ra bảo:

- Ta sẽ mò vợ lên cho con, đừng buồn!

- Anh tiều phu chưa kịp mở miệng thì Bụt đã hiện lên trên mặt nước cùng Cindy Crawford và hỏi: Đây có phải vợ con không?

- Tiều phu loạng choạng suýt ngã, tim đập thình thịch, vội vàng lí nhí: Dạ phải...

- Nói dối! Ta sẽ trừng phạt ngươi!

- Trước cơn thịnh nộ hiếm thấy của Bụt, chàng đốn củi tội nghiệp quỳ xuống nghẹn ngào: Mong Bụt hiểu cho, nếu con nói "không" thì Người lại mang lên Claudia Schifer và tiếp tục "không" thì người sẽ vớt đến vợ con, khi ấy con mà bảo "đúng" thì Bụt lại cho con cả ba nàng. Thế thì con chết mất! Không thể nào kham nổi ! Hu hu!

Bài học từ chú chim non…

Chim non bay về hướng Đông tránh rét. Nhưng bay nửa đường thì nó bị đông cứng và rơi xuống đất, khi ấy có một con bò đi ngang ị lên nó một đống phân. Chim non cảm thấy ấm áp khoan khoái, hót lên mấy tiếng, giữa lúc này có chim đại bàng bay qua nghe tiếng hót nên nó gấp chim non đi mất.
Bạn biết không, đôi khi trong cuộc sống. Không phải ai bôi bẩn lên ta là hại ta và hiển nhiên không phải ai vớt ta ra chỗ dơ bẩn ấy là đang cứu vớt ta

Các video clip Lon dep buom xinh

[Phim 18+] Một Con Đĩ Yêu Nghề


Cảnh nóng phim hàn 18+ - Cấm trẻ em


Phim Cấp 3 Hàn Quốc Tuyển Chọn 2013