Nhung hinh anh liem lon

Nhung hinh anh liem lon HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Nhung hinh anh liem lon chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Nhung hinh anh liem lon dao nhat internet viet nam :

Nhung hinh anh liem lon - hinh 1

Nhung hinh anh liem lon - hinh 2

Nhung hinh anh liem lon - hinh 3

Nhung hinh anh liem lon - hinh 4

Nhung hinh anh liem lon - hinh 5

Nhung hinh anh liem lon - hinh 6

Nhung hinh anh liem lon - hinh 7

Nhung hinh anh liem lon - hinh 8

Nhung hinh anh liem lon - hinh 9

Nhung hinh anh liem lon - hinh 10

Nhung hinh anh liem lon - hinh 11

Nhung hinh anh liem lon - hinh 12

Nhung hinh anh liem lon - hinh 13

Nhung hinh anh liem lon - hinh 14

Nhung hinh anh liem lon - hinh 15

Nhung hinh anh liem lon - hinh 16

Nhung hinh anh liem lon - hinh 17

Nhung hinh anh liem lon - hinh 18

Nhung hinh anh liem lon - hinh 19

Nhung hinh anh liem lon - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Nhung hinh anh liem lon :

Một số câu chuyện Nhung hinh anh liem lon :

Quan đấy…

Năm nào cũng vậy, cứ gần tết Nguyên đán, viên tri phủ Hoàng Hóa cùng vợ đi chợ tết. Từ phủ ra chợ Bút Sơn rất gần, nhưng vốn tính hách dịch, quan phủ bắt lính cáng ra tận cổng chợ và mang theo hai cái lọng xanh che.

Hồi này, Xiển Bột hãy còn nhỏ, xong thấy cái oai rởm của quan thì ghét lắm. Xiển mang một con chó con đi chợ, nhưng không bán, cứ ôm ở trước bụng, lúc thì chen đi trước quan, lúc thì lùi lại đi sau quan. Thấy Xiển mang chó, ai cũng tưởng Xiển mới mua, liên hỏi:

- Chó bao nhiêu?

Xiển trả lời: – Quan đấy!

Quan phủ biết thằng bé ôm chó chửi xỏ mình, cho lính bắt lại hỏi:

- Ai xui mày ăn nói như thế?

Xiển đáp:

- Bẩm quan, nhà con muốn nuôi mọt con chó con để dọn cứt cho em, nên bố mẹ con bảo con đi mua.

Quan hỏi: – Mày là con cái nhà ai?

Xiển trả lời: – Bẩm con là chắt cụ Trạng Quỳnh ạ!

Quan nghe nói Xiển là chắt cụ Trạng Quỳnh thì có ý gờm, nhưng chưa tin lắm.

- Ðã là chắt cụ Trạng tất phải hay chữ. Thế mày có đi học không?

Xiển đáp: – Bẩm quan, con là học trò giỏi nhất vùng này ạ, quan lớn không đi học nên không biết đó thôi.

Thấy Xiển vẫn tìm cách xỏ mình, quan nổi giận:

- Mày vô lễ! Nhưng đã nhận là học trò giỏi thì phải đối câu này. Hay tao tha tội. Dở tao đánh đòn.

Quan đọc: “Roi thất phân đánh đít mẹ học trò”.

Xiển hỏi:

- Xin phép hỏi: “Roi” đối với “lọng” có được không ạ?

Quan đáp: – Ðược.

Xiển lại hỏi:

- Thế “đít” đối với “đầu”, “mẹ” đối với “cha” có được không ạ?

Quan lại đáp: – Ðược!

Xiển toan hỏi nữa. Quan Quát: – Không được hỏi nữa. Ðối đi!

Xiển liền đối: “Lọng bát bông che đầu cha quan lớn!”

Không ngờ Xiển lại dám chửi mình một lần nữa, để chữa thẹn, quan lấy giọng bề trên mắng Xiển qua loa một vài câu, rồi quát bảo lính hầu sửa soạn ra về.

Cứ tưởng gạt tàn.

Có người đàn ông đem đơn ly dị đến toà án. Lý do mà ông ta đưa ra để ly dị vợ rất đơn giản: bà vợ có thói quen hút thuốc trên giường.

Quan toà hỏi:Tại sao ông lại muốn ly dị?

- Vì vợ tôi thích hút thuốc ở trên giường.
- Thế thì có sao?

- Nhưng cô ta cứ nghĩ tai tôi là cái gạt tàn thuốc .

Thừa giấy vẽ voi..

Trong lần thi hội, Cống Quỳnh không có ý định ứng thí, nhưng vì nể lời chúa Trịnh ép đi thi để lấyTrạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời.

Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí sinh khác. Lẽ ra Quỳnh đem nộp quyển, nhưng vì chẳng biết chuyện đỗ đạt, nên táy máy giở bài ra xem lại. Thấy có một đoạn giấy trắng bên dưới, Quỳnh liền chấm bút vẽ ngay một bầy voi, rồi tiện tay đề luôn bên cạnh mấy câu thơ ngẫu hứng:
Văn chương phú lục đã xong rồi,
Thừa giấy làm chi, chẳng vẽ voi,
Tớ có một điều xin bảo thật
Đứa nào cười tớ, nó ăn bòi.

Quỳnh làm như vậy là cố ý chọc tức quan chủ khảo, họ sẽ điên tiết lên khi đọc những dòng này và sẽ đánh hỏng Quỳnh với tội “phạm trường quy.” Thật ra, Quỳnh đâu cần sự thăng quan tiến chức.

Lúc ấy, có viên giám thị đi theo dõi. Liếc thấy bài thơ tứ tuyệt ngạo mạn của Quỳnh, bèn chạy đi báo với quan giám khảo. Quan sơ khảo và quan phúc giám khảo rón rén đến dòm thử, thì quả đúng như vậy. Quỳnh biết các hành động của ban giám khảo, nhưng cứ tảng lờ coi như không. Đợi đến lúc các quan trường xúm lại đông đảo, Quỳnh mới đưa bút viết tiếp hai câu thơ nữa vịnh bức tranh voi vừa vẽ:

Voi mẹ, voi con, voi lúc nhúc
Chú sơ, chú phúc, rúc mà coi.

Đám quan viên lúc này cảm thấy sượng sùng nên bấm nhau rút lẹ. Đứng lâu ở đó e không khéo lại bị Quỳnh chơi khăm, mất mặt nữa.

Hướng nào ??!!

 
Lấy nhau được ít lâu, nàng mới biết thực ra chồng mình chẳng có tài cán gì.
Mọi việc trong nhà, nàng đều một thân gánh vác. Đánh vật với cuộc sống ở thị thành không xong, hai vợ chồng dọn về một làng chài ven biển tìm kế sinh nhai.
Chắc vì thiếu kinh nghiệm nên nàng không đánh cá được nhiều như người ta. Cực chẳng đã, nàng khóc lóc với chị hàng xóm:
- Chị ơi, có bí quyết gì không chỉ cho em với, nhà em chỉ ăn hại thôi, mình em mưa nắng kiếm ăn mà không đủ. Sức vóc em không thiếu nhưng mỗi tội không biết đánh cá chỗ nào cho được nhiều cả.
Chị hàng xóm chép miệng:
- Có gì đâu, cứ mỗi sáng dậy, tôi nhìn cái của nợ của lão chông, nó ngoẹo sang hướng nào thì đi đánh cá hướng ấy.
Nàng về nhà làm theo, quả nhiên đánh được nhiều cá, đời sống khấm khá dần lên. Được ít hôm, nàng lại chạy sang than thở:
- Chị ơi, nhưng có hôm cái của nợ ấy nó chỉ thẳng lên giời, em chẳng biết là nên đi theo hướng nào cả, hu hu, sao em khổ thế…
Chị hàng xóm cười khẩy:
- Phải gió nhà chị, hôm nào nó dựng đứng lên thế thì ở nhà chứ đi đánh cá làm gì nữa! Rõ là phước nhà chị mà không biết hưởng!

Phân biệt tinh tế

- Quan tòa: Jerry Bowden, anh bị buộc tội là đã lái xe trong tình trạng say rượu . Anh có gì để bào chữa không?
- Bị cáo: Tôi vô tội! Tôi có năng khiếu phân biệt tinh tế. Chính nó cho tôi biết không hề say mà chỉ hơi thấm men.
- Quan tòa: Tòa án tôn trọng năng khiếu phân biệt tinh tế của anh. Tòa không phạt anh một tháng tù giam mà chỉ 30 ngày tù thôi.

Đọc ngược…

Có cụ đồ nhà quê ra phố Vinh chơi, đi đường xa đến ngã tư, cụ mắc quá, đến chỗ bức tường tìm nơi tiểu tiện, thấy trên tường có hàng chữ “Cấm không được đái đây”, cụ toan thôi. Nhưng thấy còn một dòng dưới: L’interdit à pisser, cụ lẩm bẩm: chắc chỉ cấm người Tây…, nói rồi, cụ vén quần. Bất ngờ tên cu-lít tới. Hắn chộp ngay ngực cụ:

- Mù hay sao không đọc được tiếng Việt à?

- Có chứ! – Cụ đồ bình thản đáp, rồi cụ giơ tay chỉ từng chữ từ phải qua trái mà đọc to:

- Đây đái được không cấm!

Tên cu-lít tức anh ách nhưng nghĩ cũng có lý bèn “mẹc, cô-soong” một hồi rồi ngoảnh mặt cho cụ đi… tè.

Vô địch World Cup..

Một ngày nọ Beckham, Văn Quyến và Thonglao nằm mơ lên thiên đàng. Beckham hỏi Chúa:

-Chúa ơi, bao giờ nước Anh vô địch World Cup? Chúa nói:

-Không lâu nữa đâu 10 năm đổ lại con à. Beckham nói:

-Ồ, lúc đó con già mất rồi rồi. Thonglao hỏi Chúa:

-Bao giờ Thái Lan vô địch World Cup? Chúa nói:

-100 năm nữa con. Thonglao nói:

-Lúc đó chắc con đã chết rồi .Văn Quyến hỏi Chúa:

-Bao giờ Việt Nam vô địch World Cup? Chúa trả lời:

-Lúc đó tao đã chết rồi!

Sinh viên marketing.

Có 3 anh sinh viên học marketing mới ra trường đến một công ty nọ xin việc. Một anh người Pháp, một anh người Mỹ và một anh người Vietnam. Giám đốc công ty trực tiếp phỏng vấn:
-Hiện nay sản phẩm của chúng tôi là máy giặt đang tung ra bán trên thị trường, các cậu thử đề xuất một chương trình quảng cáo truyền hình cho sản phẩm đó. Ai thông minh nhất sẽ dc nhận.
Anh người Pháp trả lời ngay:
-Cho một chiếc áo bẩn vào trong máy giặt, vài phút sau lấy ra chiếc áo trắng sạch tinh.
-Như thế thì thường quá, ai chẳng làm được-Ông GĐ trả lời.
Anh người Mỹ sau 5 phút suy nghĩ:
-Cho một chiếc áo hoa vào máy, vài phút sau lấy ra chiếc áo trắng tinh.
-Có sáng tạo, nhưng ai còn dám cho áo hoa vào giặt, ko dc.
Anh người Vietnam lúc đấy mới mỉm cười:
-Ban đầu cho vào máy một anh chàng da đen, vài phút sau mở máy, bước ra một anh chàng da trắng.
-Great answer-Ông GĐ kêu lên-Anh được nhận vào làm ở Cty

Vừa đi vừa ngủ

Con ham chơi không chịu đi ngủ.
- Mẹ nhắc nhở: Tèo! Con có vào đi ngủ không?
- Con: Con không thể vừa đi vừa ngủ được mẹ a!
- Mẹ: (không biết nói làm sao cả)…!

Trả nợ anh lái đò..

Quỳnh thường đi đò ngang, khất chịu tiền, lâu quá món nợ tích lại cũng khá nhiều, không trả được. Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:

- Ừ, đợi đấy, vài hôm nữa, sẽ trả đầy đủ.

Ở giữa sông có một cồn cát, bỗng xuất hiện một cái nhà nhỏ, lợp lá gồi. Người ta đồn rằng đó là cái lầu yết thơ của Trạng. Thế là mọi người tò mò rủ nhau đi xem. Muốn ra nơi cồn nát, chỉ có con đường đò ngang, mới đầu chỉ lưa thưa ít người. Ra đến nơi họ thấy có một cái biển đề mấy chữ bằng vôi trắng “Cha đứa nào kể với đứa nào”.
Tất nhiên khi về, gặp người khác hỏi thì ai cũng trả lời độc một câu:”Ra mà xem!”

Cũng có người tếu tán thêm: “Hay lắm, ra mà xem.”

Thế là thiên hạ lũ lượt kéo nhau ra xem “lầu yết thơ của Trạng”, lúc đầu là người trong làng, rồi các làng lân cận, lan ra đến cả tổng. Còn anh lái đò chèo mệt nghĩ, nhưng hả hê với số tiền lớn thu được của khách, cho đến khi người ta biết là bị Quỳnh cho “quả lừa” thì mới vơi khách.

Anh lái đò vãn việc, chợt nhớ món nợ của Quỳnh, mới đến hỏi.

Quỳnh mắng:

- Ai nợ nhà anh? Anh nợ ta thì có. Nhờ mẹo của ta mà anh vớ bở; ta chưa hỏi phần của ta đấy. Thôi ta cứ gửi lại đó mà trừ dần cho tiền đò sau này.

Anh lái đò chợt hiểu, cười sung sướng, rồi cám ơn Quỳnh rối rít.

Các video clip Nhung hinh anh liem lon

Hai Phòng ngủ 18+


Phim người lớn xxx - semi japanes FULL MOVIE


Phim Cấp 3 18+ Tân Kim Bình Mai 2014 Phim Người Lớn FUll HD