Tai hinh anh dep ve may

Tai hinh anh dep ve may HOT nhat tren mang hien nay. Xem nhung Tai hinh anh dep ve may chon loc chat luong cao moi nhat khong the bo qua. Kho hinh anh ba Tai hinh anh dep ve may dao nhat internet viet nam :

Tai hinh anh dep ve may - hinh 1

Tai hinh anh dep ve may - hinh 2

Tai hinh anh dep ve may - hinh 3

Tai hinh anh dep ve may - hinh 4

Tai hinh anh dep ve may - hinh 5

Tai hinh anh dep ve may - hinh 6

Tai hinh anh dep ve may - hinh 7

Tai hinh anh dep ve may - hinh 8

Tai hinh anh dep ve may - hinh 9

Tai hinh anh dep ve may - hinh 10

Tai hinh anh dep ve may - hinh 11

Tai hinh anh dep ve may - hinh 12

Tai hinh anh dep ve may - hinh 13

Tai hinh anh dep ve may - hinh 14

Tai hinh anh dep ve may - hinh 15

Tai hinh anh dep ve may - hinh 16

Tai hinh anh dep ve may - hinh 17

Tai hinh anh dep ve may - hinh 18

Tai hinh anh dep ve may - hinh 19

Tai hinh anh dep ve may - hinh 20

Xem thêm các chủ đề liên quan Tai hinh anh dep ve may :

Một số câu chuyện Tai hinh anh dep ve may :

Sinh viên marketing.

Có 3 anh sinh viên học marketing mới ra trường đến một công ty nọ xin việc. Một anh người Pháp, một anh người Mỹ và một anh người Vietnam. Giám đốc công ty trực tiếp phỏng vấn:
-Hiện nay sản phẩm của chúng tôi là máy giặt đang tung ra bán trên thị trường, các cậu thử đề xuất một chương trình quảng cáo truyền hình cho sản phẩm đó. Ai thông minh nhất sẽ dc nhận.
Anh người Pháp trả lời ngay:
-Cho một chiếc áo bẩn vào trong máy giặt, vài phút sau lấy ra chiếc áo trắng sạch tinh.
-Như thế thì thường quá, ai chẳng làm được-Ông GĐ trả lời.
Anh người Mỹ sau 5 phút suy nghĩ:
-Cho một chiếc áo hoa vào máy, vài phút sau lấy ra chiếc áo trắng tinh.
-Có sáng tạo, nhưng ai còn dám cho áo hoa vào giặt, ko dc.
Anh người Vietnam lúc đấy mới mỉm cười:
-Ban đầu cho vào máy một anh chàng da đen, vài phút sau mở máy, bước ra một anh chàng da trắng.
-Great answer-Ông GĐ kêu lên-Anh được nhận vào làm ở Cty

Ðánh trống cấm..

Sau một thời gian làm mõ, Xiển lại phải làm đầy tớ hầu điếu tráp cho lão chánh tổng. Một lần, lão chánh tổng đi chơi xa, Xiển theo hầu
Khi đến làng nọ thấy có một cái trống mặt to bằng cái nong, hai thầy trò lấy làm lạ quá, vào xem. Có tới mười người khách qua đường cũng đang bàn tán về cái trống đó, trên tang trống có đè mấy chữ: “trống cấm”, nên chả ai dám lại gần. Bỗng Xiển lớn tiếng:

 

- Có ai dám đố tôi đánh cái trống cấm này không nào?

Một người cười:

- Ðến cố tổ nhà anh sống lại cũng không dám đụng đến nữa là anh.

Xiển một hai cam đoan là đánh được, không sợ gì cả. Trong số đó có một người buôn bán giàu có, trong túi sẵn tiền, cho là Xiển khoác lác, ngứa tai lắm, bảo:

- Anh đánh được đủ ba hồi chín tiếng tôi sẽ cho anh năm chục quan tiền!

Xiển nói:

- Năm chục chả bõ, ít ra cũng phải một trăm.

Người kia bằng lòng, bảo:

- Ðược, anh không làm được đúng như lời nói, thì phải ở cơm không cho tôi mười năm.

Hai bên làm giấy giao kè, có một người đứng tên làm chứng.

Xiển bắc thang, vác dùi trèo lên, dang thẳng cánh nện đủ ba hồi chín tiếng. Trống kêu, vang cả tai, nhức cả óc. Vài ba người nhút nhát, sợ liên lụy, vội tháo lui. Chiếu theo giao kèo, Xiển bắt người kia phải giao đủ số tiền.

Nghe trống đánh bất thình lình, dân làng kinh ngạc, lũ lượt kéo nhau ra đông như hội. Lý trưởng, tay cầm hèo, len qua đám đông, khệnh khạng bước vào đền quát tháo ầm ĩ. Xiển ra trước mặt lý trưởng vái chào rồi gãi đầu gãi tai nói:

- Dạ trình ông, tôi là khách qua đường, thấy cảnh làng ta trù phú, thấy đền ta linh thiêng, nên có năm chục quan tiền trước để hầu thánh sau hầu làng. Nhưng vì không biết làm thế nào gặp ông cùng tất cả dân làng được, buộc lòng phải đánh vài hồi trống, xin các ông đánh chữ đại xá cho.

Thấy có món tiền lớn, lý trưởng cùng hội đồng chức sắc thích quá, bàn nhau hãy trích ngày ra mười quan làm bữa chén đãi ông khách hảo tâm.

Trả nợ anh lái đò..

Quỳnh thường đi đò ngang, khất chịu tiền, lâu quá món nợ tích lại cũng khá nhiều, không trả được. Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:

- Ừ, đợi đấy, vài hôm nữa, sẽ trả đầy đủ.

Ở giữa sông có một cồn cát, bỗng xuất hiện một cái nhà nhỏ, lợp lá gồi. Người ta đồn rằng đó là cái lầu yết thơ của Trạng. Thế là mọi người tò mò rủ nhau đi xem. Muốn ra nơi cồn nát, chỉ có con đường đò ngang, mới đầu chỉ lưa thưa ít người. Ra đến nơi họ thấy có một cái biển đề mấy chữ bằng vôi trắng “Cha đứa nào kể với đứa nào”.
Tất nhiên khi về, gặp người khác hỏi thì ai cũng trả lời độc một câu:”Ra mà xem!”

Cũng có người tếu tán thêm: “Hay lắm, ra mà xem.”

Thế là thiên hạ lũ lượt kéo nhau ra xem “lầu yết thơ của Trạng”, lúc đầu là người trong làng, rồi các làng lân cận, lan ra đến cả tổng. Còn anh lái đò chèo mệt nghĩ, nhưng hả hê với số tiền lớn thu được của khách, cho đến khi người ta biết là bị Quỳnh cho “quả lừa” thì mới vơi khách.

Anh lái đò vãn việc, chợt nhớ món nợ của Quỳnh, mới đến hỏi.

Quỳnh mắng:

- Ai nợ nhà anh? Anh nợ ta thì có. Nhờ mẹo của ta mà anh vớ bở; ta chưa hỏi phần của ta đấy. Thôi ta cứ gửi lại đó mà trừ dần cho tiền đò sau này.

Anh lái đò chợt hiểu, cười sung sướng, rồi cám ơn Quỳnh rối rít.

Lập chiến công

Băng trên sông sắp tan. Có một cậu bé đang chìm dần xuống nước. Vôva nhảy
ngay xuống nước và kéo được cậu bé đó lên.
Trong giờ học cô Ivanova nói:
- Các em, Vôva của chúng ta đã lập một chiến công – cứu người! Giờ thì bạn ấy sẽ
kể cho chúng ta nghe câu chuyện đó.
Vôva
- Ơ, biết kể cái gì bây giờ? Thôi được rồi. Đầu tiên em cho cái thằng ngu đó mượn
bánh xe trượt băng….

Phủ sóng cả nước

Không…thể…trả..được …đươc.

Quan Zu oai chấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên..cũng có thể do trước khi nổi tiếng Zu là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh nghề nghiêp.
Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung..Trận đó Tháo thân tàn ma dại lê lết đến Hoa Dung..Quan Zu nhảy ra như 1 chiến tướng nhà trời hét lên :
- Hỡ….iiiiii…hỡi…quân…quân…quân…. .tào…tào….tào….ooo
Quân Tào ( gồm cả Tào Tháo ) :………….
QZ : T…a..a….là…là…là….Qua..n..n..Zu..zu.. zu….đây….đây ….đây…..Giờ….giờ….chết……chết ….ch…ê..t….của….của…các…ngươi. ..ngươi….đã….đến….đến…
Nói xong Zu cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh Long Đao 82 cân!!!)
QZ : ỦA…ủa…tào….tào….tháo….tháo….đ âu???
Quân QZ : Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!
QZ tái mặt, về nhà thì bị LB, KM chửi bới bạn bè xa lánh..nói chung là gia đình ruồng bỏ.,tiểu khu nhòm ngó…Đảng nghi ngờ nhân dân theo dõi…
QZ đến gặp Hoa đà nhờ chữa căn bệnh dog mother này ( tạm dịch là chó má)
HĐ khám xong nói : bệnh của ngài do ” cái đó” của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh ra bệnh echo ( tạm dịch là nói lắp)
Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ hơn đổi cho ngài thì hết bệnh..
QZ đồng ý và HĐ đã chữa khỏi, từ đó Zu nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường lại gọi Bọn Phi, Vân bằng cụ..
Được 1 thời gian Zu quay lai bao HĐ , ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp??? nhưng ko dọa được đàn bà nữa cay quá..hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại cái hàng khủng đó cho ta đi…
HĐ : điều….điều …đó….đó..là..la…ko..ko..thể..được …đươc.

Bán kẹo..

Hai vợ chồng nhà nọ muốn ghẹo nhau giữa ban ngày, nhưng sợ đày tớ biết. Hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể cho nó đi khuất mắt.

Người đầy tớ nghĩ bụng: “Quái! Sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây”. Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà, rình xem.

Vợ chồng nhà chủ đưa nhau vào buồng, chồng hỏi đùa vợ:

- Về sau tôi chết, thì mình khóc là gì nào?

- Tôi khóc mình là: “Anh ơi! Chứ là gì nữa?”

Vợ lại hỏi đùa chồng:

- Về sau tôi chết, thì khóc là gì?

- Tôi khóc là: “Em ơi chứ là gì nữa?”

Người đày tớ nghe thấy thế, liền rao lên:

- Ai mua kẹo ra mua!

Anh chồng vội chạy ra quát:

- Sao không xuống dưới mà bán!

- Thưa ở đây có những hai đám ma còn không bán được đồng nào, nữa là đằng
kia chỉ có một đám.

Biết trước là sẽ quên

Cặp vợ chồng già gặp vấn đề về trí nhớ. Họ vừa quyết định ghi lại mọi thứ để có thể nhớ được các sự việc. Buổi tối, hai người đang xem TV, ông già đứng dậy đi vào bếp. Bà vợ hỏi:

- Ông có thể lấy cho tôi một bát kem được không?

- Tất nhiên rồi, cưng ạ!

- Có khi ông nên ghi lại để khỏi quên chăng?

- Không cần đâu.

- Nhân tiện, tôi muốn có một vài trái dâu nữa. Ông nên ghi lại vì tôi biết là ông sẽ quên ngay mà.

- Tôi nhớ được.

-Ông già quả quyết đi vào bếp. Vài phút sau, khi từ bếp quay lên, ông mang cho bà vợ một đĩa thịt lợn xông khói và mấy quả trứng. Bà già liếc nhìn cái đĩa, lắc đầu:

- Tôi đã biết trước là ông sẽ quên mang kèm bánh mì cho tôi mà!

ĐÃ CHẾT CHƯA ?


Một nhà thám hiểm đi vào rừng Amazon và bị một bộ tộc ăn thịt người bắt giữ. Nhà thám hiểm sợ quá kêu lên “chết con rồi chúa ơi !”
Bỗng từ trên trời cao có tiếng vọng xuống
-Không con chưa chết đâu, hãy nghe lời ta : nhặt hòn đá dưới chân lên và đập vào đầu tên thủ lĩnh đang đứng ngay trước mặt con ấy !
Nhà thám hiểm vội nghe theo: nhặt hòn đá lên rồi đập vào đầu tên thủ lĩnh trước mặt . Cả bộ tộc ăn thịt người ồ lên giận dữ.
Từ trên trời cao, tiếng vọng lúc nãy lại vang lên:
-Đấy, bây giờ con mới chết cơ…

Cần gì phải trông..

Ngày hội, một tên nhà giàu cưỡi ngựa, muốn vào chỗ đám hội, nhưng sợ ngựa đi hoặc ai dắt mất ngựa. Hắn đến chỗ một bé trai khoảng mười hai, mười ba tuổi, bảo bé trông ngựa, rồi sẽ cho tiền. Bé hỏi:

- Ngựa của ông có đá người không?

- Nó dữ lắm đấy, người lạ đến gần là nó đá đấy,

- Thế nó có hay bỏ trốn không?

- Không bao giờ !

- Vậy thì cần gì phải trông nữa!…

Các video clip Tai hinh anh dep ve may

Cảnh nóng phim hàn 18+ - Cấm trẻ em


Hai Phòng ngủ 18+


Phim Cấp 3 Hàn Quốc Tuyển Chọn 2013